Logo
CÔNG TY CP TƯ VẤN VÀ HỖ TRỢ NGHỀ VIỆT NAM
02437615285 - 0912251884

GIÁ TRỊ CỐT LÕI DDS SỐ 2: CHUYÊN MÔN

Uy tín không đến từ lời nói – Uy tín được xây từ năng lực thật

GIÁ TRỊ CỐT LÕI DDS SỐ 2: CHUYÊN MÔN

Trong một nghề liên quan trực tiếp đến con người, điều đầu tiên tạo ra niềm tin không phải là lời giới thiệu hay. Cũng không phải là chức danh cao. Mà là: mình có thực sự biết mình đang làm gì hay không.

Đó là lý do trong Hiến chương DDS – Điện sinh học, Chuyên môn được đặt là một trong sáu giá trị cốt lõi của hệ thống. Bởi nếu con người là trung tâm, thì chuyên môn chính là năng lực để phục vụ con người đúng cách.

Một kỹ thuật viên muốn khách hàng tin mình thì phải có tay nghề. Một giảng viên muốn học viên nghe mình thì phải có năng lực thật.

Một trưởng chi nhánh muốn dẫn dắt đội ngũ thì phải đủ hiểu để biết điều gì đúng, điều gì sai, điều gì cần hỗ trợ thêm.

Và một hệ thống muốn phát triển lâu dài thì không thể chỉ dựa vào sự nhiệt tình.

Nhiệt tình giúp chúng ta bắt đầu.

Chuyên môn giúp chúng ta đi đúng.

Chuyên môn không chỉ là “biết”. Có người học rất nhiều.

Nhớ rất nhiều bài. Có thể nói rất trôi chảy. Nhưng khi bước vào thực tế lại lúng túng. Vì chuyên môn không chỉ là kiến thức. Chuyên môn phải bao gồm: biết – hiểu – làm được – làm đúng – và biết tự sửa khi chưa đúng. Đó là khoảng cách giữa: “Tôi đã học rồi” và: “Tôi thực sự có năng lực.”

Một người có chuyên môn không cần nói quá nhiều về mình. Cách họ thao tác.

Cách họ xử lý tình huống. Cách họ giải thích. Cách họ biết giới hạn của mình. Những điều đó tự tạo ra uy tín.

Làm đúng quan trọng hơn làm nhiều

Trong thực tế, đôi khi chúng ta dễ bị cuốn vào số lượng: làm nhiều khách; học nhiều bài; tham gia nhiều lớp; phát triển nhiều người. Nhưng số lượng không thể thay thế chất lượng. Một người làm 100 lần nhưng sai cùng một lỗi vẫn chưa thể gọi là tiến bộ. Một người học 20 bài nhưng không làm chắc bài cơ bản vẫn chưa thể gọi là vững nghề. Một giảng viên đứng nhiều lớp nhưng học viên vẫn lặp lại cùng một lỗi thì vẫn cần xem lại phương pháp dạy. Vì vậy, một câu hỏi rất đáng để mỗi người tự hỏi là: “Tôi đang làm nhiều hơn, hay tôi đang làm tốt hơn?”.  Hai điều đó không phải lúc nào cũng giống nhau.

Chuyên môn thật sự bắt đầu từ việc dám nhận ra mình chưa biết

Có một điều rất khó trong quá trình trưởng thành: thừa nhận mình chưa chắc.

Nhiều người sợ hỏi vì nghĩ: “Học lâu rồi mà còn hỏi thì ngại.”.  Nhưng người chuyên nghiệp không sợ câu: “Tôi chưa rõ.”. Người chuyên nghiệp chỉ sợ: không rõ nhưng vẫn làm như mình đã rõ.

Khi chưa chắc: hãy hỏi. Khi quên: hãy học lại. Khi làm sai: hãy sửa. Khi gặp trường hợp vượt khả năng: hãy chuyển cho người phù hợp hơn. Đó không phải là yếu. Đó là:

trách nhiệm nghề nghiệp.

Chuyên môn không được thay thế bằng chức danh. Một người có thể là:

đại lý; trưởng chi nhánh; tổng chi nhánh; hay người có nhiều năm trong hệ thống. Nhưng cấp bậc không tự động biến thành năng lực chuyên môn. Ngược lại, một kỹ thuật viên chưa có cấp bậc cao vẫn có thể làm nghề rất chắc. Điều này rất quan trọng. Bởi nếu chúng ta bắt đầu đánh giá chuyên môn bằng: danh tiếng; thâm niên; hoặc cấp bậc, thì chất lượng thật rất dễ bị che khuất.

Hãy để chuyên môn được đánh giá bằng: khả năng thực tế. Không phải bằng: vị trí.

Người giỏi chuyên môn phải giúp người khác giỏi hơn

Trong một cộng đồng nghề nghiệp, chuyên môn không nên trở thành: “bí quyết riêng.” Người biết nhiều hơn cần biết: chia sẻ; hướng dẫn; làm mẫu; sửa lỗi.

Một trưởng chi nhánh giỏi không nên chỉ tự mình làm tốt. Cần giúp đội ngũ làm tốt hơn. Một giảng viên tốt không chỉ cần học viên khen: “Thầy cô dạy hay.” Điều quan trọng hơn là: sau lớp học viên có làm được hay không.

Một người có kinh nghiệm nhiều năm nếu chỉ giữ kiến thức trong mình thì giá trị chỉ dừng ở một người. Nếu biết truyền lại:

giá trị đó có thể đi qua nhiều thế hệ.

Chuyên môn phải đi cùng chính trực

Có năng lực nhưng dùng năng lực để: phóng đại; hứa quá khả năng; làm vượt phạm vi; hoặc khiến khách hàng lệ thuộc, thì chuyên môn đó không còn tạo ra giá trị bền vững.

Người làm nghề giỏi phải biết: mình làm được gì. Và cũng phải biết: mình không nên làm gì. Đó là một trong những biểu hiện cao nhất của sự chuyên nghiệp.

Mỗi ngày tốt hơn một chút là đủ để đi rất xa Không ai trở thành người giỏi nghề chỉ sau một khóa học.

Năng lực được hình thành từ: một lần học; một lần làm; một lần sai; một lần được sửa; và rất nhiều lần lặp lại đúng.

Vì vậy, thay vì hỏi: “Bao giờ tôi mới giỏi?” hãy hỏi: “Hôm nay tôi sẽ làm tốt hơn điều gì so với hôm qua?” Có thể chỉ là: nhớ đúng một bước; sửa một thao tác; học thêm một tình huống; hoặc hỏi một điều mình chưa rõ. Một thay đổi nhỏ mỗi ngày, sau một năm, sẽ tạo ra một con người rất khác.

BA CÂU HỎI TỰ SOI VỀ CHUYÊN MÔN

Mỗi thành viên DDS có thể tự hỏi:

  1. Có nội dung nào tôi đang làm nhưng thực ra chưa thật sự chắc không?
  2. Lỗi nào tôi đã được góp ý nhiều lần nhưng chưa sửa dứt điểm?
  3. Trong 30 ngày tới, năng lực nào tôi muốn nâng lên một mức rõ rệt?

Nếu trả lời được ba câu này, chúng ta đã có một kế hoạch học tập thực tế hơn rất nhiều so với chỉ nói: “Tôi cần học thêm.”

THÔNG ĐIỆP

DDS – Điện sinh học muốn xây dựng một cộng đồng nghề nghiệp bền vững thì không thể chỉ dựa vào: sự nhiệt tình; quan hệ; hay tốc độ phát triển.

Nền móng phải là: năng lực thật. Bởi khách hàng có thể đến với chúng ta lần đầu vì: một lời giới thiệu. Nhưng họ có tiếp tục tin hay không lại phụ thuộc vào: cách chúng ta làm nghề. Đồng đội có thể nghe chúng ta vì:

một chức danh. Nhưng họ có thật sự tôn trọng lâu dài hay không lại phụ thuộc vào: năng lực và cách chúng ta sử dụng năng lực đó.

Vì vậy: Đừng cố chứng minh mình giỏi. Hãy cố làm cho mình giỏi thật. Đừng ngại: học lại; hỏi lại; sửa lại. Bởi người chuyên nghiệp không phải người không bao giờ sai.

Người chuyên nghiệp là người: nhìn thấy sai – dám sửa – và không ngừng nâng chuẩn chính mình. Khi mỗi thành viên DDS cùng coi trọng chuyên môn, toàn hệ thống sẽ không chỉ lớn hơn về quy mô. Mà còn: vững hơn về chất lượng, mạnh hơn về uy tín và đáng tin hơn trong mắt khách hàng, học viên và cộng đồng.

CON NGƯỜI LÀ TRUNG TÂM.

CHUYÊN MÔN LÀ NỀN TẢNG.

Và nền tảng càng vững, con đường phát triển càng dài.