GIÁ TRỊ CỐT LÕI DDS SỐ 3: PHỤNG SỰ
Giá trị của một người được nhìn thấy qua giá trị họ tạo ra cho người khác
Giá trị của một người được nhìn thấy qua giá trị họ tạo ra cho người khác
Có những người làm nghề rất giỏi.
Có những người phát triển thị trường rất nhanh.
Có những người nói rất hay.
Nhưng điều khiến một người được nhớ đến lâu dài không chỉ nằm ở năng lực của họ.
Mà còn nằm ở một câu hỏi rất giản dị:
“Những người từng gặp tôi đã nhận được điều gì tốt đẹp hơn từ tôi?”
Đó chính là tinh thần của Phụng sự – giá trị cốt lõi thứ ba trong Hiến chương DDS – Điện sinh học.
Nếu Con người là trung tâm,
nếu Chuyên môn là nền tảng,
thì Phụng sự chính là mục tiêu.
Bởi chuyên môn dù cao đến đâu cũng chỉ thật sự có ý nghĩa khi được dùng để tạo ra giá trị cho người khác.
Nghe đến hai chữ “phụng sự”, nhiều người thường nghĩ tới những điều rất lớn:
cống hiến;
hy sinh;
làm việc vì cộng đồng.
Nhưng trong hoạt động hằng ngày của DDS, phụng sự thường bắt đầu từ những việc rất nhỏ.
Một kỹ thuật viên thực hiện một ca trị liệu nghiêm túc.
Một người tư vấn nói thật với khách hàng, không phóng đại.
Một trưởng chi nhánh gọi cho một thành viên đã lâu không hoạt động.
Một giảng viên kiên nhẫn sửa lại thao tác cho học viên.
Một người có kinh nghiệm chủ động chia sẻ cho người mới.
Một đồng đội thấy người khác đang khó khăn và hỏi:
“Tôi có thể hỗ trợ gì cho bạn?”
Những việc như vậy không ồn ào.
Nhưng chính chúng tạo ra:
niềm tin.
Và niềm tin là nền móng của một nghề nghiệp lâu dài.
Trong nghề nghiệp, có một thử thách rất thực tế.
Khi đứng trước khách hàng, chúng ta luôn có thể lựa chọn giữa:
nói điều khách muốn nghe
và:
nói điều mình thực sự tin là đúng.
Nếu chỉ quan tâm đến lợi ích trước mắt, người làm nghề rất dễ:
hứa nhiều hơn;
nói mạnh hơn;
tạo kỳ vọng cao hơn thực tế.
Nhưng phụng sự đòi hỏi một thái độ khác.
Đó là:
tư vấn từ lợi ích của khách hàng.
Không hứa chắc điều mình không thể bảo đảm.
Không làm vượt quá phạm vi năng lực.
Không biến sự lo lắng của khách hàng thành cơ hội để ép họ quyết định.
Không vì muốn giữ khách mà bỏ qua những dấu hiệu cần được khuyến nghị đi kiểm tra tại cơ sở y tế phù hợp.
Một lời tư vấn trung thực có thể không tạo ra lợi ích ngay lập tức.
Nhưng nó tạo ra:
uy tín.
Và uy tín thường có giá trị lớn hơn một giao dịch.

Điều này cần hiểu thật đúng.
Một người làm nghề nghiêm túc hoàn toàn có quyền:
có thu nhập;
được ghi nhận;
được hưởng thành quả từ công sức của mình.
Phụng sự không yêu cầu chúng ta bỏ qua lợi ích chính đáng.
Điều khác biệt nằm ở cách chúng ta tạo ra lợi ích đó.
Thu nhập bền vững phải đi sau giá trị thật.
Khi khách hàng được phục vụ tốt:
họ tin hơn.
Khi đội ngũ được hỗ trợ tốt:
họ phát triển tốt hơn.
Khi người mới được hướng dẫn đúng:
họ gắn bó lâu hơn.
Khi chuyên môn được làm nghiêm túc:
uy tín nghề nghiệp tăng lên.
Và khi giá trị thật tăng lên, thu nhập cũng có nền tảng để phát triển bền vững hơn.
Trong một hệ thống, không phải ai cũng mạnh như nhau.
Có người:
giỏi chuyên môn nhưng yếu thị trường.
Có người:
giỏi thị trường nhưng chưa chắc tay nghề.
Có người:
rất nhiệt tình nhưng thiếu phương pháp.
Có người:
đã từng phát triển tốt nhưng hiện đang chững lại.
Tinh thần phụng sự không phải là nhìn người khác rồi phán xét:
“Người này yếu.”
Mà là hỏi:
“Tôi có thể giúp họ mạnh hơn ở điểm nào?”
Người đi trước có thể:
chỉ một kỹ thuật;
chia sẻ một kinh nghiệm;
mở một mối kết nối;
hoặc chỉ đơn giản là gọi điện hỏi thăm.
Không phải mọi hỗ trợ đều lớn.
Nhưng một hỗ trợ đúng lúc có thể thay đổi cả tinh thần của một người.
Đây là một điểm rất quan trọng.
Có người vì thương tuyến dưới nên:
việc gì cũng làm hộ.
Có khó khăn là đứng ra xử lý.
Có khách là chăm thay.
Có thị trường là phát triển thay.
Ban đầu điều đó có vẻ là tốt.
Nhưng nếu kéo dài, người được hỗ trợ sẽ ngày càng phụ thuộc.
Phụng sự đúng phải giúp người khác ngày càng có năng lực hơn.
Khi họ chưa biết:
hãy chỉ.
Khi họ chưa chắc:
hãy làm cùng.
Khi họ đã làm được:
hãy để họ tự làm.
Khi họ trưởng thành:
hãy trao thêm trách nhiệm.
Mục tiêu không phải để người khác luôn cần mình.
Mà là:
một ngày nào đó họ đủ sức tự đứng vững và tiếp tục giúp những người khác trưởng thành.
Người lãnh đạo không chỉ có trách nhiệm với:
doanh số;
kế hoạch;
hay kết quả của đơn vị.
Một trách nhiệm rất lớn khác là:
phát triển con người.
Một trưởng chi nhánh có thể tự hỏi:
Trong đội ngũ của tôi:
ai đang phát triển tốt?
ai đang chững?
ai lâu rồi tôi chưa hỏi thăm?
ai có tiềm năng nhưng chưa được trao cơ hội?
ai có thể trở thành người kế cận?
Một người lãnh đạo biết phụng sự không cố giữ mọi người ở dưới mình.
Họ tìm cách:
nâng người phía dưới lên.
Bởi giá trị lớn nhất của người lãnh đạo không phải là:
mình làm được bao nhiêu việc.
Mà là:
mình đã tạo ra bao nhiêu người có khả năng tự làm tốt.
Một giảng viên có thể nói rất hay.
Nhưng nếu học viên nghe xong vẫn không làm được, giá trị của đào tạo vẫn chưa hoàn chỉnh.
Người giảng viên có tinh thần phụng sự sẽ không chỉ hỏi:
“Tôi đã dạy hết bài chưa?”
Mà phải hỏi:
“Học viên đã hiểu chưa?”
“Đã làm được chưa?”
“Sai ở đâu?”
“Tôi cần sửa cách dạy thế nào?”
Đào tạo không phải sân khấu để người dạy thể hiện mình biết nhiều.
Đào tạo là quá trình:
giúp người chưa biết trở thành người biết làm.
Đó chính là phụng sự bằng tri thức.

Không phải ai cũng cần thực hiện những chương trình lớn mới gọi là phụng sự cộng đồng.
Một người:
làm nghề tử tế;
tuân thủ chuyên môn;
tôn trọng khách hàng;
không phóng đại;
chia sẻ kiến thức đúng;
tạo thêm việc làm cho người khác;
và giữ hình ảnh nghề nghiệp tốt,
đã đang tạo ra giá trị cho cộng đồng.
Nếu một người làm đúng:
một khách hàng được phục vụ tốt.
Nếu một chi nhánh làm đúng:
một khu vực có thêm một điểm nghề nghiệp đáng tin.
Nếu nhiều chi nhánh cùng làm đúng:
hình ảnh của toàn DDS sẽ tốt lên.
Vì vậy:
phụng sự cộng đồng không ở đâu xa.
Nó bắt đầu từ:
chất lượng của từng công việc nhỏ chúng ta đang làm mỗi ngày.
Khi mới tham gia một hệ thống, chúng ta thường hỏi:
Tôi được gì?
Tôi học được gì?
Tôi có thu nhập thế nào?
Tôi có quyền lợi gì?
Những câu hỏi đó hoàn toàn chính đáng.
Nhưng khi trưởng thành hơn, chúng ta cần thêm một câu hỏi nữa:
“Tôi đang đóng góp được gì?”
Tôi có thể làm một khách hàng yên tâm hơn không?
Tôi có thể làm một thành viên mới đỡ bỡ ngỡ hơn không?
Tôi có thể chia sẻ một kinh nghiệm giúp đồng đội tránh một sai lầm không?
Tôi có thể làm cho chi nhánh của mình tốt hơn một chút không?
Một cộng đồng chỉ thực sự mạnh khi ngày càng nhiều người chuyển từ:
“Tôi đến đây để nhận.”
sang:
“Tôi ở đây để vừa nhận giá trị, vừa tạo thêm giá trị.”
Cuối mỗi ngày hoặc mỗi tuần, chúng ta có thể tự hỏi:
1. Tôi đã tạo ra giá trị cụ thể gì cho một người khác?
2. Có ai đang cần tôi hỗ trợ nhưng tôi đã vô tình bỏ quên không?
3. Trong một quyết định gần đây, tôi đang ưu tiên lợi ích thật của khách hàng và hệ thống – hay chỉ ưu tiên lợi ích trước mắt của mình?
Không cần trả lời cho ai.
Chỉ cần trả lời thật với chính mình.
Một nghề nghiệp có thể mang lại thu nhập.
Nhưng một nghề nghiệp có tinh thần phụng sự còn mang lại:
ý nghĩa.
Một người có thể được biết đến vì thành tích.
Nhưng một người được trân trọng lâu dài thường là người:
đã làm cho cuộc sống hoặc công việc của người khác tốt lên.
DDS – Điện sinh học muốn phát triển bền vững không thể chỉ hỏi:
“Chúng ta lớn đến đâu?”
Mà còn phải hỏi:
“Chúng ta đang tạo ra bao nhiêu giá trị thật cho khách hàng, thành viên và cộng đồng?”
Vì vậy:
Hãy học để có năng lực.
Có năng lực để phục vụ tốt hơn.
Phục vụ tốt hơn để tạo niềm tin.
Và dùng niềm tin đó để tiếp tục tạo ra nhiều giá trị hơn cho cộng đồng.
CON NGƯỜI LÀ TRUNG TÂM.
CHUYÊN MÔN LÀ NỀN TẢNG.
PHỤNG SỰ LÀ MỤC TIÊU.
Phụng sự không cần bắt đầu bằng một điều lớn lao.
Hãy bắt đầu từ:
một khách hàng được chăm sóc tử tế hơn;
một đồng đội được hỗ trợ đúng lúc hơn;
một học viên được hướng dẫn tận tâm hơn;
và một việc hôm nay được chúng ta làm có trách nhiệm hơn hôm qua.
Đó chính là cách tinh thần PHỤNG SỰ trở thành một giá trị sống trong từng con người và lan tỏa trong toàn Hệ thống DDS – Điện sinh học.