GIÁ TRỊ CỐT LÕI DDS SỐ 5: HỢP TÁC
Đi một mình có thể nhanh – Đi cùng nhau mới có thể đi xa
Đi một mình có thể nhanh – Đi cùng nhau mới có thể đi xa
Một người giỏi có thể tạo ra kết quả.
Một chi nhánh mạnh có thể tạo ra thành tích.
Nhưng để xây dựng một hệ thống lớn, bền vững và có khả năng phát triển qua nhiều thế hệ, không ai có thể làm một mình.
Đó là lý do Hợp tác trở thành một trong sáu giá trị cốt lõi của Hiến chương DDS.
Hợp tác không đơn giản là:
cùng đứng trong một bức ảnh;
cùng tham gia một cuộc họp;
hay cùng nói rằng:
“Chúng ta là một gia đình.”
Hợp tác phải được nhìn thấy trong thực tế:
khi có việc – biết phối hợp;
khi có kiến thức – biết chia sẻ;
khi đồng đội gặp khó – biết hỗ trợ;
khi quyền lợi khác nhau – vẫn giữ nguyên tắc;
và khi cùng phát triển thị trường – không biến người trong cùng hệ thống thành đối thủ của nhau.
Đây là điều rất dễ nói nhưng đôi khi rất khó thực hiện.
Khi một người tuyến dưới bắt đầu phát triển nhanh.
Khi một chi nhánh khác có kết quả tốt.
Khi một thành viên mới được ghi nhận.
Khi một người trẻ hơn mình được giao trách nhiệm lớn hơn.
Trong lòng chúng ta đôi khi có thể xuất hiện một chút:
so sánh;
lo lắng;
hoặc cảm giác bị cạnh tranh.
Điều đó rất con người.
Nhưng nếu để cảm xúc ấy dẫn dắt hành động, hệ thống sẽ dần hình thành:
giữ người;
giữ khách;
giữ kiến thức;
không muốn người khác lớn;
hoặc chỉ hỗ trợ khi mình còn nhận được lợi ích trực tiếp.
Đó không phải là hợp tác.
Một hệ thống trưởng thành phải nhìn sự phát triển của người khác theo một cách khác:
Một người mạnh lên là hệ thống có thêm một người mạnh.
Một chi nhánh làm tốt là hệ thống có thêm một mô hình tốt.
Một giảng viên trưởng thành là hệ thống có thêm một người có thể đào tạo người khác.
Sự trưởng thành của đồng đội không làm giá trị của chúng ta nhỏ đi.
Nếu biết chuyển vai đúng lúc, nó còn mở ra cho chúng ta một giá trị lớn hơn:
từ người tự làm giỏi trở thành người tạo ra những người giỏi khác.

Mỗi người có một thế mạnh.
Có người giỏi chuyên môn.
Có người giỏi phát triển thị trường.
Có người giao tiếp tốt.
Có người tổ chức lớp tốt.
Có người quản lý đội ngũ tốt.
Có người rất giỏi chăm sóc khách hàng.
Một hệ thống thông minh không bắt tất cả mọi người trở thành một kiểu người.
Mà biết:
đặt đúng người vào đúng việc và kết nối những thế mạnh khác nhau với nhau.
Người giỏi chuyên môn có thể giúp người mạnh thị trường nâng chất lượng nghề.
Người giỏi thị trường có thể giúp người làm nghề tốt biết cách đưa giá trị tới nhiều khách hàng hơn.
Giảng viên giúp chuẩn hóa năng lực.
Trưởng chi nhánh giúp tổ chức đội ngũ.
Công ty tạo nền tảng, chính sách và định hướng chung.
Khi những vai trò này phối hợp đúng, sức mạnh tổng thể sẽ lớn hơn rất nhiều so với từng người tự làm riêng.
Có người thấy đồng đội yếu liền làm hộ.
Lần đầu là hỗ trợ.
Lần thứ hai vẫn có thể là hỗ trợ.
Nhưng nếu việc gì cũng làm thay, người được hỗ trợ sẽ ngày càng phụ thuộc.
Hợp tác đúng là:
chỉ khi người kia chưa biết;
làm cùng khi họ chưa chắc;
để họ tự làm khi đã có khả năng;
và sẵn sàng hỗ trợ khi họ gặp điểm vượt quá năng lực.
Mục tiêu của hợp tác không phải tạo ra người phụ thuộc vào mình.
Mà là:
giúp nhau ngày càng đủ sức tự đứng vững.
Một hệ thống sẽ rất khó bền nếu người bên trong liên tục tranh nhau:
khách hàng;
thành viên;
địa bàn;
tuyến phát triển;
hoặc quyền lợi.
Khách hàng ở đâu cũng cần được phục vụ tử tế.
Thành viên ở đâu cũng cần được tôn trọng.
Phát triển thị trường phải dựa trên:
giá trị – uy tín – năng lực – sự lựa chọn tự nguyện.
Không nên phát triển bằng cách:
nói xấu chi nhánh khác;
hạ thấp đồng đội;
lôi kéo người đang thuộc tuyến khác;
phá giá để giành khách;
hoặc dùng lợi thế riêng làm tổn hại lợi ích chung.
Có thể cùng thị trường.
Có thể cùng khu vực.
Có thể cùng một nhóm khách hàng.
Nhưng vẫn có thể phát triển bằng:
chất lượng của chính mình.
Đó mới là cạnh tranh lành mạnh với thị trường bên ngoài và hợp tác đúng bên trong hệ thống.

Có những trường hợp vượt quá kinh nghiệm của một kỹ thuật viên.
Có khách hàng cần chuyên môn sâu hơn.
Có trường hợp một người khác phù hợp hơn.
Nếu vì sợ “mất khách” mà giữ bằng mọi giá, người chịu thiệt cuối cùng có thể chính là khách hàng.
Hợp tác nghề nghiệp có nghĩa là biết:
tham vấn;
giới thiệu;
chuyển hỗ trợ;
và phối hợp khi cần.
Người chuyên nghiệp không nghĩ:
“Khách này là của tôi.”
Mà trước hết phải nghĩ:
“Làm thế nào để khách hàng này nhận được sự hỗ trợ phù hợp nhất?”
Nếu hệ thống xây được văn hóa đó, khách hàng sẽ không chỉ tin một kỹ thuật viên.
Họ sẽ tin:
cả cộng đồng DDS.
Có một tâm lý đôi khi xuất hiện:
“Tôi học được cái này khó lắm, sao phải chia sẻ?”
Nhưng tri thức có một đặc điểm rất đặc biệt.
Cho người khác tiền, mình có thể bớt tiền.
Cho người khác một vật, mình không còn vật đó.
Nhưng chia sẻ một kiến thức đúng:
mình không mất đi kiến thức – mà hệ thống có thêm một người biết.
Một kỹ thuật tốt được chia sẻ đúng có thể giúp nhiều khách hàng hơn.
Một kinh nghiệm quản trị tốt có thể giúp nhiều chi nhánh hơn.
Một bài học từ thất bại nếu được nói thật có thể giúp hàng chục người tránh cùng một sai lầm.
Đó là lý do một cộng đồng học tập mạnh luôn có:
người sẵn sàng chia sẻ điều mình đã trải nghiệm.
Không phải điều gì cũng có thể tự ý truyền đạt.
Chuyên môn phải đúng chuẩn.
Chính sách phải đúng nguồn.
Thông tin nội bộ phải đúng phạm vi.
Nội dung đào tạo phải theo thẩm quyền.
Vì vậy, hợp tác luôn phải đi cùng:
Chính trực và Kỷ luật.
Chúng ta chia sẻ:
nhưng chia sẻ điều đúng.
Chúng ta giúp:
nhưng không vượt thẩm quyền.
Chúng ta phối hợp:
nhưng vẫn tôn trọng vai trò và trách nhiệm của nhau.
Đó mới là hợp tác chuyên nghiệp.

Có nhiều người cùng làm việc thì không thể tránh hoàn toàn bất đồng.
Điều đáng sợ không phải là:
có mâu thuẫn.
Điều đáng sợ là:
mâu thuẫn biến thành nói xấu;
chia phe;
đưa chuyện riêng vào nhóm;
hoặc không còn muốn làm việc với nhau.
Khi bất đồng, hãy hỏi:
Vấn đề thật là gì?
Dữ kiện nào chúng ta cùng thống nhất?
Quy định nào cần đối chiếu?
Giải pháp nào bảo vệ lợi ích chung?
Có thể không đồng ý với cách làm của một người.
Nhưng vẫn phải tôn trọng con người.
Có thể cần xử lý một hành vi sai.
Nhưng không vì thế biến người đó thành đối tượng để cả hệ thống công kích.
Sửa việc – không hạ người.
Đó cũng là văn hóa hợp tác.
Một người quản lý càng cao càng phải cẩn trọng.
Nếu chỉ thân với một nhóm.
Chỉ chăm những người tạo kết quả cao.
Chỉ nghe những người mình thích.
Hoặc vô tình để đội ngũ cảm thấy:
“Muốn được hỗ trợ phải thuộc nhóm của ai đó”
thì rất khó xây được một hệ thống hợp tác thật sự.
Người lãnh đạo cần tạo môi trường để:
người mạnh có cơ hội đóng góp;
người yếu có cơ hội trưởng thành;
người mới được kết nối;
và các đơn vị có thể hỗ trợ nhau trong phạm vi phù hợp.
Không ai bị bỏ quên.
Nhưng cũng không ai được ỷ lại.
Một người có thể mở một phòng trị liệu nhỏ.
Nhưng nhiều người phối hợp có thể xây dựng một trung tâm hoạt động quy mô hơn.
Một người có thể chăm được một số lượng khách nhất định.
Nhưng một đội ngũ tốt có thể phục vụ nhiều khách hàng hơn.
Một giảng viên có thể dạy nhiều lớp.
Nhưng một hệ thống giảng viên chuẩn hóa có thể đào tạo trên nhiều tỉnh thành.
Một chi nhánh có thể phát triển một khu vực.
Nhưng nhiều chi nhánh biết liên kết có thể tạo ra một cộng đồng nghề nghiệp lớn hơn.
Đó là sức mạnh của hợp tác:
không phải cộng những con người lại với nhau, mà kết nối năng lực của họ để tạo ra giá trị lớn hơn.
Mỗi thành viên DDS có thể tự hỏi:
1. Có ai trong hệ thống mà tôi đang vô tình coi là đối thủ thay vì đồng đội không?
2. Có kiến thức, kinh nghiệm hoặc nguồn lực nào tôi có thể chia sẻ để giúp một người khác tốt hơn không?
3. Khi một người bên cạnh thành công, phản ứng đầu tiên của tôi là vui và học hỏi – hay so sánh và lo lắng?
Ba câu hỏi này không cần trả lời cho người khác.
Chỉ cần trả lời thật với chính mình.
Một hệ thống sẽ không mạnh khi chỉ có một vài người rất mạnh.
Một hệ thống thật sự mạnh khi:
người mạnh biết nâng người yếu;
người đi trước biết mở đường cho người sau;
người biết chia sẻ cho người chưa biết;
người gặp khó biết tìm đúng người hỗ trợ;
và khi một người trưởng thành, những người xung quanh không sợ họ trưởng thành.
Hợp tác không yêu cầu chúng ta phải giống nhau.
Hợp tác yêu cầu chúng ta:
tôn trọng sự khác nhau nhưng cùng hướng về một mục tiêu chung.
Hãy cạnh tranh với chính mình của ngày hôm qua.
Hãy cạnh tranh với chất lượng của thị trường bên ngoài.
Nhưng trong nội bộ DDS, hãy cố gắng:
kết nối thay vì chia rẽ;
chia sẻ thay vì giữ riêng;
hỗ trợ thay vì bỏ mặc;
và cùng tạo giá trị thay vì tranh nhau những giá trị đã có.
CON NGƯỜI LÀ TRUNG TÂM.
CHUYÊN MÔN LÀ NỀN TẢNG.
PHỤNG SỰ LÀ MỤC TIÊU.
CHÍNH TRỰC LÀ NGUYÊN TẮC.
HỢP TÁC LÀ SỨC MẠNH.
Một người có thể đi nhanh.
Nhưng muốn DDS – Điện sinh học đi xa, chúng ta phải biết đi cùng nhau.