HIẾN CHƯƠNG DDS
KHÔNG CHỈ ĐỂ ĐỌC, MÀ ĐỂ CÙNG SỐNG VÀ CÙNG HÀNH ĐỘNG
KHÔNG CHỈ ĐỂ ĐỌC, MÀ ĐỂ CÙNG SỐNG VÀ CÙNG HÀNH ĐỘNG
Trích dẫn ngắn đăng website: Hiến chương DDS chỉ thật sự có sức sống khi những giá trị trong đó hiện diện trong từng quyết định, từng hành động, từng cách ứng xử và từng bước trưởng thành của mỗi thành viên.
Có những giá trị nếu chỉ được viết ra thì vẫn còn nằm trên trang giấy.
Có những nguyên tắc nếu chỉ được nhắc lại thì vẫn mới dừng ở lời nói.
Có những lý tưởng nếu chỉ được treo lên như khẩu hiệu thì chưa chắc đã trở thành sức mạnh.
Hiến chương DDS không được xây dựng để dừng ở đó.
Hiến chương xác lập nền tảng tư tưởng của Hệ thống DDS, nhưng chính văn kiện này cũng nhấn mạnh rằng Hiến chương không chỉ cần được đọc hay ghi nhớ; nó cần được thể hiện bằng hành động và hiện diện trong từng lớp học, từng ca trị liệu, từng chi nhánh và trong cách mỗi thành viên sống, làm việc, phụng sự cộng đồng.
Vì vậy, điều quan trọng nhất không phải là:
“Chúng ta có một Hiến chương hay chưa?”
Mà là:
“Hiến chương đã thật sự sống trong DDS hay chưa?”
Một tổ chức có thể in hàng nghìn cuốn tài liệu.
Có thể tổ chức rất nhiều buổi học.
Có thể yêu cầu tất cả thành viên đọc.
Nhưng nếu những điều đã học không đi vào hành vi, thì giá trị vẫn chưa được tạo ra.
Hiến chương chỉ thật sự sống khi:
người học biết tự soi;
người làm biết tự sửa;
người dạy biết nêu gương;
người quản lý biết dùng giá trị để ra quyết định;
người lãnh đạo biết giữ nguyên tắc ngay cả khi phải lựa chọn khó.
Hiến chương DDS đã nói rất rõ: ý nghĩa lớn nhất của Hiến chương không nằm ở số lượng điều khoản, mà ở việc tạo ra một hệ thống thống nhất về tư tưởng, một cộng đồng thống nhất về giá trị và một đội ngũ thống nhất về mục tiêu.
Đó là sức mạnh thật sự của một Hiến chương.
Sống với Hiến chương không phải lúc nào cũng là làm một việc lớn.
Nhiều khi chỉ là:
đúng giờ khi đã cam kết;
nói đúng khi chưa chắc;
không nói quá khả năng chuyên môn;
tôn trọng đồng đội;
không lấy quyền lợi cá nhân làm lý do bỏ qua nguyên tắc;
chịu khó kiểm tra lại nguồn chuẩn;
sẵn sàng xin lỗi khi mình sai;
và biết tạo cơ hội cho người khác trưởng thành.
Những việc ấy tưởng nhỏ.
Nhưng văn hóa của một tổ chức chính là tổng hợp của hàng nghìn hành vi nhỏ được lặp lại mỗi ngày.
Giá trị lớn không nằm ở lời nói lớn. Giá trị lớn được tạo từ những việc nhỏ được làm đúng một cách bền bỉ.
Khi quyền lợi không bị ảnh hưởng, giữ nguyên tắc thường rất dễ.
Khi mọi người đang đồng thuận, nói về đoàn kết cũng rất dễ.
Khi công việc tốt đẹp, nói về Chính trực, Hợp tác, Biết ơn, Phát triển cũng rất tự nhiên.
Nhưng Hiến chương được thử thách thật sự ở những lúc khó.
Khi quyền lợi của mình và lợi ích chung không hoàn toàn trùng nhau.
Khi người dưới bắt đầu trưởng thành và có thể tiến lên vị trí cao hơn.
Khi có mâu thuẫn giữa hai người mình đều quen biết.
Khi phải lựa chọn giữa một cách làm nhanh nhưng chưa đúng chuẩn và một cách làm chậm hơn nhưng đúng nguyên tắc.
Khi ấy, Hiến chương không còn là bài học.
Nó trở thành:
một lựa chọn.
Và chính những lựa chọn ấy quyết định văn hóa thật sự của hệ thống.
Một thành viên phía dưới học rất nhanh, làm tốt và bắt đầu có khả năng phát triển lên cao hơn.
Người tuyến trên có thể cảm thấy:
“Nếu người này lên, vai trò của mình có thay đổi không?”
Đây là lúc nhiều giá trị và triết lý cùng xuất hiện.
Con người: nhìn thấy tiềm năng của người đó.
Đồng hành: tiếp tục hỗ trợ nhưng không giữ họ phụ thuộc.
Phát triển: tạo cơ hội.
Năng lực quyết định trách nhiệm, quyền hạn và quyền lợi: nếu đủ năng lực, họ xứng đáng với bước phát triển tiếp theo.
Phát triển thành viên là phát triển chính mình: thành công của người dưới không làm người trên nhỏ đi.
Nếu người tuyến trên lựa chọn phát triển họ, Hiến chương đang sống.
Nếu chỉ nói “phát triển con người” nhưng đến lúc thật sự phải trao cơ hội lại giữ lại, thì Hiến chương vẫn chưa đi hết từ lời nói đến hành động.

Một đồng nghiệp thực hiện một nội dung chưa đúng.
Có người chọn im lặng vì sợ mất lòng.
Có người đem chuyện đó kể với nhiều người khác.
Có người chỉ trích công khai.
Nhưng một cách ứng xử theo tinh thần Hiến chương phải đi theo hướng khác:
xác định đúng sự việc;
góp ý đúng người;
nói bằng thái độ tôn trọng;
giúp sửa lỗi;
và nếu lỗi có tính hệ thống thì đưa về đúng cấp có trách nhiệm để xử lý.
Đó là lúc:
Chính trực + Đồng hành + Kỷ luật + Phát triển con người
cùng xuất hiện trong một tình huống.
Hiến chương không yêu cầu chúng ta nhắm mắt trước cái sai.
Hiến chương yêu cầu:
sửa cái sai theo một cách đúng.
Một khách hàng phản hồi rằng kết quả chưa như mong muốn.
Người làm nghề có thể:
đổ lỗi;
giải thích để bảo vệ mình;
hoặc tránh tiếp nhận phản hồi.
Nhưng nếu sống với Hiến chương, cần quay lại những giá trị:
Chuyên môn: kiểm tra lại việc mình đã làm.
Chính trực: nhìn đúng vào vấn đề.
Phụng sự: quan tâm tới lợi ích thực của khách hàng.
Học tập: xem mình cần bổ sung gì.
Chuẩn hóa: đối chiếu lại quy trình.
Như vậy, một phản hồi chưa tốt không chỉ là một chuyện không vui.
Nó có thể trở thành một cơ hội để nâng chất lượng.
Một giảng viên nói về Văn hóa Tôn trọng nhưng lại làm học viên xấu hổ trước lớp.
Nói về Học tập nhưng bản thân không cập nhật.
Nói về Chính trực nhưng khi chưa chắc vẫn khẳng định như đúng rồi.
Nói về Phát triển con người nhưng chỉ quan tâm ai học nhanh.
Như vậy, học viên nghe được Hiến chương nhưng lại thấy một hành vi khác.
Và trong đào tạo, hành vi của người thầy có sức ảnh hưởng rất lớn.
Vì vậy:
Giảng viên không chỉ dạy Hiến chương. Giảng viên phải trở thành một ví dụ sống của Hiến chương.
Một tổ chức có thể nói:
“Năng lực quyết định quyền hạn và quyền lợi.”
Nhưng nếu khi giao việc lại dựa vào quan hệ, lời nói ấy mất sức nặng.
Có thể nói:
“Chuẩn hóa để phát triển bền vững.”
Nhưng nếu người trên liên tục tự tạo ngoại lệ, chuẩn sẽ trở thành hình thức.
Có thể nói:
“Con người là tài sản quý giá nhất.”
Nhưng nếu chỉ nhìn người qua doanh số, giá trị ấy chưa được thực hiện đầy đủ.
Hiến chương phải được thể hiện trong:
cách tuyển chọn;
cách giao quyền;
cách đánh giá;
cách khen thưởng;
cách xử lý sai phạm;
cách phát triển người kế cận.
Khi đó Hiến chương mới thực sự trở thành nền quản trị.

Phụ lục hướng dẫn sử dụng Hiến chương xác định đây là nền tảng để xây dựng văn hóa, phát triển đội ngũ và mở rộng Hệ thống DDS; mỗi chi nhánh, đơn vị và thành viên có trách nhiệm lan tỏa những giá trị của Hiến chương thông qua công việc và hành động hằng ngày.
Điều này rất quan trọng.
Phát triển hệ thống không chỉ là:
thêm nhiều người;
thêm nhiều máy;
thêm nhiều chi nhánh.
Phát triển đúng còn phải là:
thêm nhiều người hiểu giá trị;
thêm nhiều người có năng lực;
thêm nhiều người biết giữ chuẩn;
thêm nhiều người có khả năng phát triển người khác.
Nếu số lượng tăng nhưng chất lượng văn hóa giảm, đó chưa phải phát triển bền vững.
Mỗi người có một tính cách.
Một kinh nghiệm.
Một sở trường.
Một phong cách.
DDS không cần mọi người trở thành bản sao của nhau.
Điều cần thống nhất là:
nền tư tưởng, nguyên tắc, giá trị và hướng phát triển.
Một giảng viên có thể dạy rất sôi nổi.
Người khác điềm tĩnh.
Một Trưởng chi nhánh mạnh quản lý.
Người khác mạnh phát triển con người.
Một Kỹ thuật viên có thế mạnh về giao tiếp.
Người khác rất chắc kỹ thuật.
Sự khác biệt không phải vấn đề.
Miễn là:
khác cách thể hiện nhưng không khác giá trị nền.
Đó là sự thống nhất mà không triệt tiêu cá tính.
Một trong những bước trưởng thành quan trọng nhất là chuyển từ câu hỏi:
“Tôi được gì?”
sang:
“Chúng ta đang xây điều gì?”
Một hệ thống chỉ bền khi nhiều người cùng nghĩ đến giá trị chung.
Điều đó không phủ nhận quyền lợi cá nhân.
Ngược lại, một hệ thống tốt phải bảo vệ quyền lợi chính đáng.
Nhưng quyền lợi phải đi cùng:
trách nhiệm – năng lực – cống hiến – và lợi ích chung.
Hiến chương giúp mỗi người nhìn mình vừa là một cá nhân, vừa là một phần của cộng đồng.
Hiến chương DDS không chỉ định hướng sự phát triển của một tổ chức.
Hiến chương còn định hướng sự trưởng thành của mỗi con người và tương lai của cả hệ thống.
Điều đó có nghĩa:
Khi một người học được cách chịu trách nhiệm hơn – Hiến chương có giá trị.
Khi một người biết lắng nghe hơn – Hiến chương có giá trị.
Khi một người biết sửa sai – Hiến chương có giá trị.
Khi một người biết phát triển người khác – Hiến chương có giá trị.
Khi một người từ phụ thuộc trở thành tự chủ – Hiến chương có giá trị.
Cuối cùng, sự phát triển của DDS vẫn quay về:
sự trưởng thành của con người.
Không phải khi mọi người đều đã đọc.
Không phải khi mọi lớp học đều có một buổi giới thiệu.
Không phải khi Hiến chương được treo ở nơi trang trọng.
Hiến chương trở thành văn hóa khi:
người mới nhìn người cũ và thấy giá trị;
người dưới nhìn người trên và thấy sự nêu gương;
khách hàng tiếp xúc với thành viên và cảm nhận được sự chuyên nghiệp;
mỗi người gặp việc khó đều biết quay lại nguyên tắc chung.
Khi đó, người ta không cần lúc nào cũng nói:
“Theo Hiến chương…”
Bởi cách hành động đã tự nói lên điều đó.
Văn hóa mạnh nhất là khi điều đúng trở thành điều tự nhiên.
Thứ nhất: Nếu không được phép nói về Hiến chương bằng lời, hành động của tôi có đủ để người khác nhận ra những giá trị DDS hay không?
Thứ hai: Khi lợi ích cá nhân va chạm với nguyên tắc chung, tôi thường lựa chọn theo điều gì?
Thứ ba: Tôi đang chỉ là người thực hiện Hiến chương, hay đã bắt đầu giúp người khác cùng hiểu và cùng thực hiện?
Đó là ba câu hỏi để chúng ta đi từ:
đọc Hiến chương
đến:
sống với Hiến chương.
Hiến chương không thể tự bước ra khỏi trang sách.
Con người phải đưa nó ra.
Hiến chương không thể tự tạo nên văn hóa.
Hành động lặp lại của con người mới tạo nên văn hóa.
Hiến chương không thể tự xây dựng tương lai.
Những con người cùng tin, cùng làm và cùng chịu trách nhiệm mới xây dựng được tương lai ấy.
Hiến chương DDS xác định mỗi thành viên vừa là người học tập, vừa là người thực hiện, người gìn giữ và người lan tỏa các giá trị chung.
Vì vậy:
Đừng để Hiến chương chỉ nằm trên bàn.
Hãy để Hiến chương hiện diện trong cách chúng ta làm nghề.
Đừng để giá trị chỉ nằm trong lời nói.
Hãy để giá trị được nhìn thấy trong hành động.
Và đừng chỉ một mình thực hiện.
Hãy cùng nhau biến điều đúng thành cách sống chung của DDS.
DDS – Cùng học một nền tảng, cùng giữ một hệ giá trị, cùng hành động bằng trách nhiệm và cùng xây dựng một cộng đồng nghề nghiệp bền vững qua nhiều thế hệ.
Để mỗi thành viên không chỉ đọc Hiến chương mà có thể từng bước đưa Hiến chương vào cuộc sống và nghề nghiệp, DDS đã xây dựng hai giáo trình có mối quan hệ trực tiếp với nhau:
Quyển I – Hiến chương DDS
Là nền tảng giúp người đọc hiểu DDS theo đuổi điều gì, gìn giữ điều gì và lựa chọn con đường phát triển nào thông qua Sứ mệnh, Tầm nhìn, Khát vọng, Giá trị cốt lõi, Văn hóa, Triết lý phát triển, Lời tuyên thệ và Cam kết thực hiện.
Quyển II – Cẩm nang Hành động DDS – Từ Hiến chương đến Thực tiễn
Đưa những giá trị ấy vào các tình huống gần với công việc hằng ngày, giúp mỗi người biết cách vận dụng trong học tập, chuyên môn, trị liệu, đào tạo, quản lý, phát triển đội ngũ và ứng xử.
Hai quyển có thể được hiểu qua một mạch rất đơn giản:
HIẾN CHƯƠNG – GIÚP TA HIỂU ĐÚNG.
CẨM NANG HÀNH ĐỘNG – GIÚP TA LÀM ĐÚNG.
LÀM ĐÚNG LẶP LẠI – TẠO THÀNH VĂN HÓA.
Một quyển giúp chúng ta có chung một nền.
Một quyển giúp chúng ta đưa nền chung ấy vào thực tế.
Và khi hai điều cùng được thực hiện, Hiến chương sẽ không còn là một tài liệu chỉ để đọc.
Nó trở thành cách DDS sống và hành động mỗi ngày.
Thành viên, Đại lý, Trưởng chi nhánh, Giảng viên và các đơn vị trong Hệ thống DDS có nhu cầu nghiên cứu, sử dụng hai giáo trình hoặc tìm hiểu phiên bản mới có thể liên hệ Công ty Cổ phần Tư vấn và Hỗ trợ Nghề Việt Nam để được hướng dẫn.
Đọc để hiểu – hiểu để sống – sống để hành động – hành động đúng để cùng tạo nên văn hóa DDS.