Logo
CÔNG TY CP TƯ VẤN VÀ HỖ TRỢ NGHỀ VIỆT NAM
02437615285 - 0912251884

HƠN 70 NGƯỜI THẦY VÀ MỘT CUỘC HẸN VỚI CHÍNH MÌNH

Chuẩn hóa không xóa đi chặng đường đã qua. Đó là dịp để kinh nghiệm được nhìn lại, bổ sung và bước tiếp trong một chuẩn chung cao hơn.

HƠN 70 NGƯỜI THẦY VÀ MỘT CUỘC HẸN VỚI CHÍNH MÌNH

Từ năm 2019 đến năm 2026, DDS đã tổ chức tám khóa đào tạo sư phạm.

 

Qua những khóa học ấy, một đội ngũ hơn 70 Giảng viên đã từng bước hình thành và đồng hành cùng hệ thống.

 

Đằng sau con số ấy không chỉ là những tấm chứng chỉ.

 

Đó còn là những giờ đứng lớp, những lần cầm tay sửa một thao tác, những chuyến đi tới các địa phương, những học viên đầu tiên, những lớp học đông người và cả những buổi chỉ có một vài người nhưng người thầy vẫn phải dạy bằng tất cả trách nhiệm của mình.

 

Có người đã đồng hành nhiều năm.

 

Có người từng góp phần đào tạo nhiều Kỹ thuật viên.

 

Có người vừa giảng dạy, vừa phát triển chi nhánh, vừa hỗ trợ những thành viên mới bước vào DDS.

 

Những đóng góp ấy là một phần của lịch sử phát triển hệ thống đào tạo DDS và cần được ghi nhận.

 

Vậy tại sao sau tất cả những năm tháng ấy, DDS lại triển khai một Dự án chuẩn hóa đội ngũ Giảng viên?

 

Có phải những gì trước đây chưa tốt?

 

Có phải kinh nghiệm nhiều năm bỗng nhiên không còn giá trị?

 

Hay phải chăng một chuẩn mới xuất hiện để thay thế những con người cũ?

 

Không.

 

Có một cách nhìn khác công bằng hơn.

 

Một người đã làm nghề mười năm không vì thế mà mười năm kinh nghiệm của họ mất đi khi giáo trình được cập nhật.

 

Nhưng chính vì đã có mười năm kinh nghiệm, họ càng có nhiều điều đáng để đem ra đối chiếu với chuẩn hiện tại:

 

Điều gì mình đang làm rất tốt?

 

Điều gì qua nhiều năm đã trở thành thói quen?

 

Có nội dung nào trước đây mình được học theo một cách nhưng tài liệu hiện hành đã cập nhật?

 

Có kỹ năng nào mình thực hiện tốt nhưng chưa thật sự biết cách giúp người khác làm được?

 

Có điều gì mình từng dạy bằng trí nhớ mà hôm nay cần quay lại kiểm tra nguồn?

 

Đó không phải là cuộc đối chất với quá khứ.

 

Đó là một cuộc hẹn với chính mình.

 

Người thầy của năm 2026 gặp lại người thầy của những năm trước và tự hỏi:

 

“Mình đã tiến xa đến đâu?”

 

Và:

 

“Nếu tiếp tục mang trách nhiệm truyền kiến thức cho những thế hệ sau, mình còn cần hoàn thiện điều gì?”

Dự án chuẩn hóa đội ngũ Giảng viên DDS giai đoạn 2026–2027 được xây dựng không phải để tìm xem ai yếu hơn ai, cũng không phải để phủ nhận những đóng góp của các thế hệ Giảng viên trước đây.

 

Kỳ đánh giá đầu tiên có một nhiệm vụ quan trọng hơn: xác định đúng thực trạng.

 

Người nào đã tốt ở đâu, ghi nhận ở đó.

 

Người nào còn thiếu ở đâu, tìm đúng phần cần bổ sung.

 

Điều gì đã lệch, sửa lại.

 

Điều gì chưa chắc, học lại.

 

Điều gì đã tốt, tiếp tục nâng lên.

 

Bởi chuẩn hóa không có nghĩa là quay trở lại vạch xuất phát.

 

Một người đã đi được tám phần đường không có lý do gì phải giả vờ rằng mình chưa từng bước đi.

 

Điều cần thiết là biết hai phần còn lại nằm ở đâu.

 

Và có lẽ, đây cũng chính là một giá trị nghề nghiệp đáng tự hào.

 

Không phải tổ chức nào cũng chỉ dừng ở việc đào tạo xong rồi cấp một tấm chứng chỉ.

Khi DDS bước sang giai đoạn đánh giá, bồi dưỡng, chuẩn hóa và hướng tới duy trì năng lực của người dạy, điều đó cũng đồng nghĩa với việc danh xưng “Giảng viên DDS” đang được đặt vào một yêu cầu cao hơn.

 

Được công nhận là Giảng viên DDS là một sự ghi nhận.

 

Nhưng giữ được chất lượng của người Giảng viên DDS mới là một hành trình.

 

Và với hơn 70 người thầy đã đi cùng DDS trong những năm qua, hành trình chuẩn hóa sắp tới không phải lời phủ nhận chặng đường cũ.

 

Nó có thể là cơ hội để chính những kinh nghiệm đã tích lũy nhiều năm được đặt vào một hệ thống chung, được bổ sung những điều còn thiếu và trở thành tài sản có giá trị hơn cho thế hệ tiếp theo.

 

Người thầy không mất đi giá trị khi tiếp tục học.

 

Có khi chính khoảnh khắc một người thầy sẵn sàng trở lại làm người học lại là lúc danh xưng “người thầy” trở nên đáng trân trọng hơn bao giờ hết.