Logo
CÔNG TY CP TƯ VẤN VÀ HỖ TRỢ NGHỀ VIỆT NAM
02437615285 - 0912251884

NGƯỜI NÓI HAY CÓ CHẮC HỌC VIÊN LÀM ĐƯỢC?

Một giờ học cuốn hút có thể khiến người học nhớ người thầy. Một giờ học hiệu quả phải giúp người học mang được năng lực ra khỏi lớp.

NGƯỜI NÓI HAY CÓ CHẮC HỌC VIÊN LÀM ĐƯỢC?

Cuối buổi học, cả lớp vỗ tay.

Người giảng viên nói lưu loát, dẫn chuyện hấp dẫn, có nhiều ví dụ, không khí lớp học vui và gần như không có khoảng lặng.

Một học viên quay sang người bên cạnh:

“Thầy giảng hay thật!”

Đó chắc chắn là một lời khen đáng quý.

Nhưng nếu buổi học chưa kết thúc ở đó thì sao?

Giả sử ngay sau tiếng vỗ tay, chúng ta đưa cho người học một tình huống và nói:

“Bây giờ anh/chị hãy tự làm.”

Lớp học bỗng im lặng.

Người vừa gật đầu liên tục bắt đầu lúng túng.

Người ghi rất nhiều vào vở không biết bắt đầu từ đâu.

Có người nhớ lời thầy nói nhưng không biết chuyển thành thao tác.

Có người nhìn sang bạn.

Có người chờ giảng viên làm mẫu lại.

Lúc ấy, một câu hỏi khác xuất hiện:

Buổi học vừa rồi có thực sự thành công không?

Câu hỏi này có thể khiến người đứng lớp không thoải mái.

Bởi chúng ta thường dễ nhận biết một người nói hay hơn là nhận biết một người dạy hiệu quả.

Người nói hay có thể tạo cảm xúc ngay trong lớp.

Còn kết quả của người dạy đôi khi chỉ xuất hiện sau đó – khi người học phải tự mình thực hiện.

Đây là hai giá trị đều đáng quý, nhưng không nên nhầm chúng là một.

Một Giảng viên DDS tất nhiên cần khả năng truyền đạt.

Một bài giảng khô cứng, khó hiểu và thiếu tương tác có thể khiến người học mất tập trung.

Nhưng truyền đạt tốt không phải đích cuối cùng.

Người học đến lớp không chỉ để nghe một người khác thể hiện rằng họ biết.

Họ đến để chính mình BIẾT.

Không chỉ để xem người thầy làm.

Mà để chính mình LÀM ĐƯỢC.

Và không chỉ làm được khi người thầy đang đứng bên cạnh.

Mà từng bước có khả năng tự thực hiện, nhận ra sai sót, sửa lỗi và tiếp tục phát triển sau khi lớp học kết thúc.

Đó là lý do năng lực sư phạm không thể chỉ được đánh giá bằng cảm giác:

“Người này nói rất cuốn.”

Hãy thử đặt một thước đo khác.

Sau khi giảng xong một nội dung, người thầy dừng lại và quan sát.

Học viên có hiểu không?

Ai đang hiểu nhưng chưa làm được?

Ai đang làm theo nhưng chưa biết vì sao?

Ai đã làm được nhưng chưa ổn định?

Ai đang mắc cùng một lỗi lần thứ ba?

Và quan trọng hơn:

Người thầy sẽ làm gì với những khác biệt ấy?

Có lúc phải giải thích lại.

Có lúc không nên nói thêm mà cần cho học viên thực hành.

Có lúc phải đặt câu hỏi.

Có lúc phải làm mẫu.

Có lúc cần để người học tự phát hiện lỗi.

Có lúc phải sửa trực tiếp.

Và có lúc người thầy cần lùi lại để xem học viên có thực sự tự làm được hay không.

Như vậy, một giờ dạy tốt không nhất thiết là một giờ người thầy nói thật nhiều.

Có những khoảnh khắc rất giá trị trong lớp học mà người thầy gần như không nói gì.

Họ đang quan sát người học làm.

Đó cũng là một thay đổi quan trọng trong cách nhìn về vai trò Giảng viên DDS.

Người Giảng viên không chỉ có nhiệm vụ “truyền đạt hết nội dung”.

Người Giảng viên phải tổ chức một quá trình để kiến thức từng bước trở thành năng lực của người học.

Chính vì vậy, trong Dự án chuẩn hóa đội ngũ Giảng viên DDS giai đoạn 2026–2027, năng lực đứng lớp không thể tách khỏi năng lực thực hành, quan sát, phát hiện lỗi, hướng dẫn sửa và đánh giá người học.

Một người có thể nhớ rất nhiều.

Một người có thể trình bày rất hay.

Nhưng nếu học viên vẫn chưa hình thành được năng lực cần thiết thì người thầy vẫn còn một câu hỏi phải trả lời:

“Mình cần thay đổi điều gì trong cách dạy?”

Câu hỏi ấy không phải để phủ nhận khả năng của người đứng lớp.

Ngược lại, nó mở ra con đường để một người nói hay trở thành một người dạy ngày càng tốt hơn.

Và điều này không chỉ liên quan đến những Giảng viên DDS hiện nay.

Một Kỹ thuật viên hoặc Đại lý đang có mong muốn phát triển thành người dạy trong tương lai cũng có thể bắt đầu tự quan sát mình.

Khi một người hỏi tôi, tôi thường làm gì?

Nói cho họ đáp án?

Làm thay?

Hay giúp họ hiểu để lần sau có thể tự giải quyết?

Khi hướng dẫn một người thực hành, tôi có kiên nhẫn nhìn họ làm hay chỉ muốn cầm tay làm cho nhanh?

Khi họ sai, tôi có biết vì sao họ sai không?

Nếu bắt đầu quan tâm đến những câu hỏi ấy, có thể bạn đang bắt đầu bước từ năng lực của NGƯỜI LÀM sang tư duy của NGƯỜI DẠY.

Đối với Trưởng chi nhánh, câu chuyện cũng đáng suy nghĩ.

Một lớp học có không khí rất tốt chắc chắn là điều đáng mừng.

Nhưng sau lớp học, hãy thử nhìn thêm một nơi khác:

Nhìn vào người học.

Họ làm được gì?

Họ còn vướng gì?

Họ có phải học lại những điều vừa học không?

Họ có tự tin hơn vì thực sự có năng lực, hay chỉ hào hứng vì vừa trải qua một buổi học thú vị?

Đó mới là nơi chất lượng đào tạo bắt đầu hiện ra.

Và đối với người đang tìm hiểu DDS, đây cũng là một tiêu chí đáng quan tâm khi lựa chọn một môi trường học nghề.

Đừng chỉ hỏi:

“Người thầy nói có hay không?”

Có thể hỏi thêm:

“Sau khi học với người thầy ấy, người học có làm được không?”

Bởi người đứng lớp giỏi không nhất thiết phải là người khiến cả lớp nhớ nhiều nhất về mình.

Đôi khi người thầy thành công nhất lại là người khiến học viên sau này có thể tự làm tốt mà không còn cần mình đứng bên cạnh.

Tiếng vỗ tay cuối buổi học rất đáng quý.

Nhưng có một loại “tiếng vỗ tay” khác không phát ra âm thanh.

Đó là ngày một học viên tự mình thực hiện đúng điều từng được hướng dẫn.

Ngày họ phát hiện được lỗi của chính mình.

Ngày họ giúp được một người khác tiến bộ.

Và một ngày nào đó, chính họ lại đủ năng lực để trở thành người thầy của thế hệ tiếp theo.

Khi ấy, bài giảng đã đi xa hơn rất nhiều so với những lời được nói trong một lớp học.

———

SERIES “AI XỨNG ĐÁNG ĐỨNG LỚP?” CÒN TIẾP

Ở Phần 3, câu chuyện sẽ khó hơn:

Nếu một ngày học viên mở tài liệu chính thức và phát hiện điều người thầy vừa nói không còn đúng với nguồn chuẩn hiện hành, chuyện gì nên xảy ra tiếp theo?

Người thầy sẽ bảo vệ câu nói của mình?

Hay chính khoảnh khắc ấy lại cho thấy bản lĩnh thật sự của một Giảng viên?

Bài tiếp theo:
“KHI HỌC VIÊN PHÁT HIỆN THẦY NHỚ SAI.”