TRIẾT LÝ DDS SỐ 10 – PHÁT TRIỂN CON NGƯỜI LÀ PHÁT TRIỂN DDS
Sự trưởng thành của mỗi thành viên chính là tương lai của toàn bộ hệ thống
Sự trưởng thành của mỗi thành viên chính là tương lai của toàn bộ hệ thống
Trong suốt hành trình xây dựng và phát triển, DDS luôn giữ một niềm tin nhất quán:
Sự phát triển của hệ thống không bắt đầu từ cơ sở vật chất, không bắt đầu từ quy mô, cũng không bắt đầu từ doanh thu. Sự phát triển bắt đầu từ sự trưởng thành của con người.
Đó là lý do triết lý thứ mười được xác định:
Phát triển con người là phát triển DDS.
Đây không chỉ là triết lý cuối cùng trong mười triết lý phát triển.
Đây còn là triết lý có tính tổng kết.
Bởi cuối cùng, mọi giá trị mà DDS xây dựng đều quay trở lại một điểm chung:
Con người.
Một tổ chức có thể có trụ sở lớn.
Có nhiều chi nhánh.
Có nhiều sản phẩm.
Có công nghệ tốt.
Có hệ thống quản trị hiện đại.
Nhưng nếu con người trong hệ thống không trưởng thành tương xứng, tất cả những thứ đó chỉ là phương tiện.
Người sử dụng phương tiện mới là yếu tố quyết định.
Một máy tốt nhưng người dùng chưa đúng thì giá trị chưa được phát huy.
Một giáo trình tốt nhưng người học không nghiêm túc thì kiến thức chưa trở thành năng lực.
Một chính sách tốt nhưng người thực hiện thiếu trách nhiệm thì chính sách cũng khó đi vào thực tế.
Vì vậy:
Muốn nâng hệ thống lên một tầm mới, trước hết phải nâng con người lên một tầm mới.
Một người biết thêm một bài mới là có thêm kiến thức.
Một người biết thêm một chính sách là có thêm thông tin.
Nhưng phát triển con người rộng hơn thế.
Theo tinh thần Hiến chương DDS, đào tạo phải góp phần:
khơi dậy khát vọng, xây dựng nhân cách, phát triển tư duy, hình thành năng lực và giúp mỗi người trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình.
Đó mới là phát triển toàn diện.
Không chỉ giỏi nghề hơn.
Mà phải:
trách nhiệm hơn,
tự chủ hơn,
biết hợp tác hơn,
biết phụng sự hơn,
biết phát triển người khác hơn.
Hiến chương DDS đưa ra một mạch rất đẹp:
Một con người trưởng thành sẽ góp phần tạo nên một gia đình hạnh phúc. Một gia đình hạnh phúc góp phần tạo nên một cộng đồng tốt đẹp. Một cộng đồng tốt đẹp tạo nền cho một DDS phát triển bền vững.
Điều này cho thấy phát triển con người không chỉ phục vụ Công ty.
Một người có nghề tốt hơn có thể cải thiện cuộc sống gia đình.
Một người có tư duy tốt hơn có thể ứng xử tốt hơn với đồng nghiệp.
Một người có thu nhập ổn định hơn có thêm điều kiện chăm lo cho cuộc sống.
Một người có trách nhiệm hơn sẽ tạo ra nhiều giá trị hơn cho khách hàng và cộng đồng.
Vì vậy:
Phát triển một con người tốt hơn là tạo ra nhiều vòng giá trị hơn cho xã hội.
Một trong những điều làm con người mất động lực là không biết mình đang đi về đâu.
Nếu chỉ làm công việc hôm nay mà không nhìn thấy ngày mai, rất dễ mệt mỏi.
DDS mong muốn mỗi thành viên nhìn thấy một con đường phát triển.
Từ người mới học nghề.
Trở thành Kỹ thuật viên.
Từng bước phát triển lên Đại lý.
Trưởng chi nhánh.
Giảng viên.
Và với những người có năng lực, tiếp tục phát triển theo những hướng chuyên sâu hơn.
Hiến chương mô tả chính tinh thần đó: từ học viên đến kỹ thuật viên, từ kỹ thuật viên đến đại lý, từ đại lý đến trưởng chi nhánh, từ trưởng chi nhánh đến người dạy và xa hơn là những người có khả năng đào tạo, dẫn dắt và truyền cảm hứng cho thế hệ kế tiếp.
Không phải ai cũng phải đi đến cùng một vị trí.
Nhưng ai cũng nên thấy:
Mình có thể tiếp tục tốt lên.
Một Công ty có thể tăng doanh thu nhưng nếu thành viên không sống được bằng nghề, sự phát triển đó chưa thật sự bền.
Một hệ thống có thể đông người nhưng nếu phần lớn không có năng lực, sức mạnh đó chưa thật.
Một thương hiệu có thể nổi tiếng nhưng nếu người trong hệ thống không thấy tương lai, nền tảng đó khó lâu dài.
Hiến chương DDS xác định mối quan hệ cùng phát triển:
khi mỗi người có nghề nghiệp, có tri thức, có năng lực, có thu nhập ổn định và có cơ hội cống hiến, DDS sẽ có một nền tảng vững chắc để phát triển.
Đó là mối quan hệ hai chiều:
DDS tạo môi trường để thành viên phát triển. Thành viên trưởng thành tạo sức mạnh để DDS phát triển.
Có một khác biệt rất lớn.
Cho một người một việc giúp họ có việc hôm nay.
Giúp họ có năng lực giúp họ có khả năng tạo ra việc trong tương lai.
Cho một người câu trả lời giúp họ giải quyết một vấn đề.
Dạy họ cách tìm câu trả lời giúp họ giải quyết nhiều vấn đề khác.
Làm thay giúp họ nhanh hơn một lần.
Trao năng lực giúp họ tự chủ lâu dài.
Vì vậy, phát triển con người không phải là làm mọi thứ thay cho họ.
Mà là:
Giúp họ đủ năng lực để ngày càng ít phụ thuộc vào người khác.
Một người mới bước vào DDS có thể chưa biết gì.
Nếu chỉ nhìn họ ở hiện tại, ta có thể thấy một người chưa có kinh nghiệm.
Nhưng nếu nhìn bằng tư duy phát triển con người, cần đặt câu hỏi:
Người này có thể trở thành ai sau một năm?
Nếu được đào tạo đúng, họ có thể trở thành một kỹ thuật viên tốt.
Nếu được đồng hành, họ có thể xây được khách hàng.
Nếu có năng lực phát triển, họ có thể lên Đại lý.
Nếu biết quản lý, họ có thể xây đội ngũ.
Nếu có tố chất sư phạm, họ có thể trở thành người đào tạo.
Giá trị của một con người không chỉ nằm ở những gì họ đang có.
Nó còn nằm ở:
tiềm năng có thể được đánh thức.
Một người có thể từng phát triển rất tốt.
Sau đó chậm lại.
Không nên chỉ hỏi:
“Tại sao người này không còn doanh số như trước?”
Cần hỏi sâu hơn:
Họ đang thiếu gì?
Thiếu kiến thức?
Thiếu động lực?
Thiếu kỹ năng mới?
Thiếu môi trường?
Hay chưa nhìn thấy con đường phát triển tiếp theo?
Phát triển con người không chỉ dành cho người mới.
Người cũ cũng cần được tái phát triển.
Có khi không cần thêm một người mới.
Chỉ cần giúp một người cũ sống lại với năng lực và khát vọng đã có.

Nếu một người mắc lỗi, chúng ta có hai cách nhìn.
Một là:
“Người này không được.”
Hai là:
“Lỗi này thuộc về năng lực, nhận thức hay thái độ? Có thể sửa bằng cách nào?”
Nếu sai vì chưa biết, đào tạo.
Nếu sai vì chưa thành thạo, luyện tập.
Nếu sai vì nhận thức chưa đầy đủ, giúp họ hiểu.
Nếu đã biết rõ nhưng cố tình vi phạm, mới cần xử lý theo quy định.
Tư duy phát triển con người không có nghĩa dung túng.
Nó có nghĩa:
Trước khi loại bỏ một người, phải hiểu vấn đề của họ nằm ở đâu và liệu họ có khả năng thay đổi hay không.
Đây là một trong những điểm quan trọng nhất của triết lý số 10.
Hiến chương DDS khẳng định trách nhiệm lớn của người lãnh đạo không chỉ là điều hành công việc, mà còn là phát hiện, đào tạo, bồi dưỡng và tạo điều kiện để con người phát triển.
Một người lãnh đạo có thể tự mình làm rất giỏi.
Nhưng nếu mọi việc đều phụ thuộc vào họ, hệ thống vẫn yếu.
Ngược lại, một người lãnh đạo có thể không trực tiếp làm tất cả, nhưng biết tạo ra:
người quản lý mới,
người giảng viên mới,
người kế cận mới,
những người có khả năng tự chịu trách nhiệm,
thì giá trị của họ được nhân lên.
Hiến chương nói rất rõ:
Một người lãnh đạo thành công là người tạo ra nhiều người lãnh đạo khác. Một người giảng viên thành công là người đào tạo nên nhiều người dạy giỏi. Một hệ thống thành công là hệ thống có nhiều thế hệ kế thừa.
Một giảng viên hoàn thành bài giảng chưa chắc đã hoàn thành sứ mệnh.
Câu hỏi cuối cùng phải là:
Người học có trưởng thành không?
Họ có tự làm được không?
Có biết tự học không?
Có biết tự sửa không?
Có biết chịu trách nhiệm không?
Có thể tiếp tục phát triển không?
Đó mới là thước đo của đào tạo.
Người thầy không chỉ truyền kiến thức. Người thầy phải góp phần tạo ra một con người có năng lực.
Một trưởng chi nhánh nếu không có ai có thể thay mình thì rất khó phát triển lên tầm cao hơn.
Bởi mọi việc luôn kéo họ trở lại những việc cũ.
Muốn đi xa hơn, phải có người kế cận.
Muốn có người kế cận, phải bắt đầu từ sớm:
phát hiện người có tiềm năng,
cho họ cơ hội,
hướng dẫn,
giao việc,
cho phép họ thử,
sửa khi sai,
và tăng dần trách nhiệm.
Không thể đến lúc cần người mới bắt đầu đào tạo.
Người kế cận phải được xây dựng trước khi chúng ta cần họ.
Có người giỏi trị liệu.
Có người mạnh kinh doanh.
Có người phù hợp quản lý.
Có người có tố chất đào tạo.
Có người phù hợp với chuyên môn sâu.
Không cần ép mọi người vào một khuôn.
Phát triển con người là:
nhìn thấy thế mạnh của từng người và giúp họ phát triển đúng hướng.
Một hệ thống mạnh không phải hệ thống có nhiều người giống nhau.
Mà là hệ thống có nhiều người khác nhau nhưng cùng có năng lực, cùng giữ giá trị chung và biết phối hợp với nhau.
Nếu một người nhận được rất nhiều sự hỗ trợ nhưng đến khi mạnh lên lại giữ kiến thức, giữ cơ hội và không muốn người khác tiến bộ, vòng phát triển sẽ dừng lại.
Triết lý số 10 không dừng ở:
Công ty phát triển bạn.
Mà phải đi tiếp:
Bạn trưởng thành rồi, hãy tiếp tục phát triển người khác.
Đó là cách một hệ thống sống qua nhiều thế hệ.
Người trước phát triển người sau.
Người sau trưởng thành lại phát triển một thế hệ tiếp theo.
Từng vòng như vậy tạo nên sức sống của DDS.
Thứ nhất: Trong một năm qua, tôi đã trưởng thành cụ thể ở điểm nào: chuyên môn, tư duy, trách nhiệm, thu nhập hay khả năng phát triển người khác?
Thứ hai: Nếu đang quản lý hoặc đào tạo, tôi đã giúp được ai trở nên tự chủ và có năng lực hơn chưa?
Thứ ba: Trong đội ngũ của tôi, ai là người có tiềm năng mà tôi cần bắt đầu đầu tư và tạo cơ hội ngay từ hôm nay?
Nếu ba câu hỏi ấy được trả lời bằng hành động, triết lý số 10 sẽ thật sự đi vào đời sống DDS.
Mười triết lý phát triển của DDS cuối cùng đều hướng về con người.
Đào tạo để con người trưởng thành.
Học tập để con người phát triển.
Chuyên môn để con người tạo ra giá trị.
Chuẩn hóa để nhiều con người cùng phát triển trên một nền chung.
Và cuối cùng:
Phát triển con người là phát triển DDS.
Hiến chương đã cô đọng thông điệp này rất rõ:
Con người là khởi đầu của mọi giá trị. Con người là trung tâm của mọi chiến lược. Phát triển con người hôm nay chính là xây dựng tương lai của DDS mai sau.
Vì vậy:
Đừng chỉ xây thêm hệ thống – hãy xây thêm con người đủ năng lực để vận hành hệ thống.
Đừng chỉ tạo thêm vị trí – hãy tạo ra con người đủ sức đảm nhận vị trí đó.
Đừng chỉ tìm người kế cận – hãy bắt đầu đào tạo người kế cận từ hôm nay.
DDS – Mỗi thành viên trưởng thành là thêm một nguồn lực. Mỗi người kế cận trưởng thành là thêm một tương lai. Phát triển con người hôm nay chính là phát triển DDS ngày mai.