VĂN HÓA DDS SỐ 1: HỌC TẬP
Một hệ thống chỉ có thể phát triển khi từng con người không ngừng học hỏi và trưởng thành
Một hệ thống chỉ có thể phát triển khi từng con người không ngừng học hỏi và trưởng thành
Trong hành trình phát triển của DDS, có một điều tưởng như rất đơn giản nhưng lại quyết định chiều sâu của cả hệ thống:
Một người ngừng học thì năng lực sẽ dừng lại.
Một đội ngũ ngừng học thì chất lượng sẽ giảm.
Một hệ thống ngừng học thì rất khó phát triển bền vững.
Bởi vậy, trong Hiến chương DDS, Văn hóa Học tập không chỉ được hiểu là đi học một lớp, đọc một giáo trình hay tham gia một chương trình đào tạo.
Văn hóa Học tập là một cách sống trong nghề.
Là thái độ của mỗi người trước kiến thức mới.
Là khả năng nhìn lại điều mình đã làm.
Là tinh thần dám hỏi khi chưa biết.
Là sự khiêm tốn để nhận ra rằng, dù đã có kinh nghiệm, chúng ta vẫn còn điều cần học.
Người mới cần học để biết nghề.
Nhưng người đã làm lâu năm càng cần học để giữ nghề.
Một kỹ thuật viên cần học để nâng tay nghề.
Một đại lý cần học để biết chăm sóc thành viên.
Một trưởng chi nhánh cần học để biết phát triển đội ngũ.
Một giảng viên cần học để dạy đúng, sửa lỗi đúng và truyền đạt tốt hơn.
Một Giám đốc trung tâm cần học để biết quản lý nhân sự, khách hàng, tài chính, hàng hóa và vận hành đơn vị.
Người lãnh đạo lại càng cần học để nhìn xa hơn, ra quyết định tốt hơn và phát triển người kế cận.
Không có vị trí nào trong DDS mà đến một thời điểm có thể nói:
“Tôi đã biết đủ rồi.”
Bởi khi trách nhiệm lớn hơn, kiến thức và năng lực cần thiết cũng phải lớn hơn.
Một buổi đào tạo có thể cho chúng ta kiến thức.
Nhưng thực tế mới cho chúng ta kinh nghiệm.
Một khách hàng cho chúng ta một bài học.
Một ca chưa như mong muốn cho chúng ta một điều cần xem lại.
Một phản hồi của học viên cho giảng viên cơ hội điều chỉnh cách dạy.
Một thành viên đang chững lại giúp người quản lý nhìn lại cách mình đang hỗ trợ.
Một cuộc họp có thể cho người lãnh đạo thêm góc nhìn mà trước đó mình chưa thấy.
Vì vậy, người có văn hóa học tập không chỉ hỏi:
“Hôm nay tôi đã học lớp nào?”
Mà còn hỏi:
“Hôm nay tôi đã học được gì từ chính công việc của mình?”
Trong nghề nghiệp, có những lúc chúng ta gặp một câu hỏi chưa biết trả lời.
Gặp một kỹ thuật chưa chắc.
Gặp một chính sách chưa hiểu rõ.
Gặp một tình huống chưa từng xử lý.
Điều đó là bình thường.
Người có văn hóa học tập sẽ nói:
“Tôi chưa rõ, tôi sẽ kiểm tra lại.”
“Tôi chưa chắc, tôi cần hỏi người có chuyên môn.”
“Phần này tôi cần học thêm.”
Những câu nói đó không làm chúng ta yếu đi.
Ngược lại, chúng cho thấy một người có trách nhiệm với kiến thức và với công việc.
Điều nguy hiểm không phải là chưa biết.
Điều nguy hiểm là chưa biết nhưng không hỏi, chưa chắc nhưng vẫn làm, chưa hiểu nhưng lại truyền đạt cho người khác như thể mình đã hiểu đầy đủ.
Trong DDS, học tập chỉ thực sự có ý nghĩa khi kiến thức được chuyển thành hành động.
Học một quy trình thì phải làm đúng hơn.
Học một kỹ năng thì phải phục vụ khách hàng tốt hơn.
Học chính sách thì phải truyền đạt chính xác hơn.
Học quản lý thì phải giúp đội ngũ vận hành tốt hơn.
Học sư phạm thì phải giúp học viên hiểu và làm được tốt hơn.
Nếu tham gia rất nhiều lớp nhưng cách làm không thay đổi, thì lượng kiến thức tăng lên nhưng năng lực chưa chắc đã tăng tương ứng.
Vì vậy:
HỌC → LÀM → KIỂM TRA → SỬA → LÀM TỐT HƠN
đó mới là vòng tròn của học tập thực sự.
Có một nguy cơ thường xuất hiện khi một người đã làm nghề lâu năm.
Đó là câu nói:
“Tôi làm bao nhiêu năm rồi, tôi biết rồi.”
Kinh nghiệm là tài sản quý.
Nhưng kinh nghiệm chỉ tiếp tục có giá trị khi nó được cập nhật.
Có những điều trước đây phù hợp nhưng hôm nay cần chuẩn hóa lại.
Có những kiến thức mới cần bổ sung.
Có những quy định thay đổi.
Có những cách quản lý cũ từng phù hợp với một đội ngũ nhỏ nhưng không còn phù hợp khi hệ thống lớn lên.
Người có kinh nghiệm không cần phủ nhận những gì mình đã làm.
Chỉ cần tiếp tục tự hỏi:
Điều gì tôi đang làm vẫn đúng?
Điều gì cần cập nhật?
Điều gì có thể làm tốt hơn?
Khi giữ được tâm thế ấy, kinh nghiệm không trở thành rào cản.
Kinh nghiệm sẽ trở thành nền tảng của sự trưởng thành.
Không thể chỉ yêu cầu thành viên tự học.
Người quản lý cũng phải tạo môi trường để người khác có thể học.
Tuyến trên cần giúp tuyến dưới biết học ở đâu.
Giảng viên cần giúp học viên hiểu được điểm sai và cách sửa.
Trưởng chi nhánh cần tạo những buổi trao đổi, thực hành và sinh hoạt chuyên môn phù hợp.
Đơn vị cần khuyến khích người chưa biết được phép hỏi.
Người có kinh nghiệm cần sẵn sàng chia sẻ.
Người học cũng phải có trách nhiệm chủ động.
Người đi trước có trách nhiệm hướng dẫn.
Người đi sau có trách nhiệm học hỏi.
Đó mới là một hệ thống học tập hai chiều.

Mục tiêu của việc học không phải để chứng minh:
“Tôi biết nhiều hơn.”
“Tôi giỏi hơn.”
“Tôi có nhiều chứng nhận hơn.”
Học tập trong DDS phải hướng tới:
Tôi làm tốt hơn chưa?
Tôi có phục vụ khách hàng tốt hơn không?
Tôi có giúp đồng đội tiến bộ hơn không?
Tôi có tạo ra nhiều giá trị hơn cho hệ thống không?
Người học thật sự thường càng học càng khiêm tốn.
Bởi càng biết nhiều, họ càng nhận ra còn nhiều điều mình chưa biết.
Không phải lúc nào cũng cần một khóa học dài.
Văn hóa học tập có thể bắt đầu bằng những việc rất nhỏ:
Đọc lại một bài.
Xem lại một quy trình.
Hỏi một vấn đề mình đang chưa chắc.
Ghi lại một lỗi.
Nhờ người khác góp ý.
Xem lại một tình huống thực tế.
Dành 15 phút mỗi ngày cho một nội dung cần cải thiện.
Chỉ cần mỗi ngày tiến thêm một chút.
Một năm sau, sự khác biệt có thể rất lớn.

Cuối mỗi tuần hoặc mỗi tháng, hãy dành vài phút để tự hỏi:
1. Thời gian vừa qua tôi đã học được điều gì giúp mình làm tốt hơn?
2. Có điều gì tôi đang làm theo thói quen nhưng chưa chắc còn đúng hoặc còn phù hợp?
3. Trong thời gian tới, tôi cần học thêm điều gì để phù hợp với vai trò hiện tại của mình?
Nếu ba câu hỏi này được duy trì thường xuyên, học tập sẽ không còn là một chương trình.
Nó sẽ trở thành một thói quen.
Và khi thói quen được nhiều người cùng duy trì, nó sẽ trở thành văn hóa.
Một hệ thống muốn có chuyên môn tốt phải có người chịu học.
Muốn có giảng viên tốt phải có người tiếp tục học cách dạy.
Muốn có nhà quản lý tốt phải có người chịu học từ thực tiễn.
Muốn có lãnh đạo tốt phải có người biết lắng nghe và cập nhật.
Muốn có chuyên gia tốt phải có người không ngừng nghiên cứu.
Vì vậy, Văn hóa Học tập không đứng riêng một mình.
Nó nuôi dưỡng tất cả các giá trị và năng lực khác của DDS.
Đừng hỏi mình đã học bao nhiêu.
Hãy hỏi mình đã tốt hơn điều gì sau những gì đã học.
Đừng ngại nói “tôi chưa biết”.
Hãy ngại khi mình chưa biết nhưng không chịu học.
Đừng để kinh nghiệm của ngày hôm qua trở thành giới hạn của ngày mai.
Hãy giữ cho mình một tâm thế:
Luôn học.
Luôn làm.
Luôn nhìn lại.
Luôn sửa.
Và luôn sẵn sàng trưởng thành thêm một bước.
DDS – Khi mỗi người không ngừng học tập, cả hệ thống sẽ không ngừng phát triển.